Ca dao hiện đại

Lúc nghèo cần có nhiều cây
Đến khi giàu có mặc bây bây làm.

Ở đời cần tiến lên khôn
Một giây khôn ấy xoá buồn trong tâm
Nên em hãy cứ âm thầm
Tìm ra bạn khéo trăm năm cho mình.

Người xưa là cả bậc thầy
Dạn dày đau khổ nên bài cho ta
Thói đời là lắm phong ba
Ông bà qua được để mà dạy khôn.

Làm siêng có bánh thơm ngon
Có cơm vào bụng chả buồn chả lo.

Tâm hồn cái kiến bé xiu
Làm sao biết cả những điều cao thâm
Ngoài kia thế giới âm thầm
Làm nhiều việc quý bằng trăm ta làm.

Giàu thì sang cửa sang nhà
Nghèo thì một xó để mà than van.

Sống nên danh tiếng thơm tho
Chết người ta nhớ đắn đo chi nhiều?

Duyên chìm duyên nổi khuôn trăng
Nhờ trời mới được khoe khoang làm gì.

Nhân nghĩa cho ta bạn bè
Vì tiền cho lắm dặt dè trước sau.

Cái thân nhờ áo mà che
Người cùng dân tộc, cùng quê thương nhiều.

Em ơi, lêu lổng mà chi
Có ngày mạt rệp có gì mà chơi!

Nói là nói vậy mà thôi
Giữ lời là việc của tôi với người
Đừng nên lẻo mép cợt lời
Một ngày đường tắc hết chơi trò lừa.

Tình sâu dọ mấy cũng sâu
Lòng người đã cạn biết đâu mà chừng.

Có tài hơn hẳn sơn son
Có luôn cả đức có còn gì hơn?

Đừng mong cho vừa lòng người
Lòng người ai biết khóc cười mà chơi!

Lỗ tai, ta thách nó dài
Nhưng đầu ngu muội bất tài làm chi.

Việc đời ba bảy cái ngu
Cái ngu kiêu ngạo ba xu, ba đồng.

Bề ngoài ra vẻ ra ngô
Bề trong tan nát đã khô cạn tình.

Thương nhau xí xoá cả nhà
Ghét nhau thành kiến thế mà bất công.

Thương thay thân phận nhà quê
Thật thà chất phác người chê người cười
Nhưng rồi quê đã lên đời
Giàu sang trí thức người ơi nói gì!

Trăm năm hứa một lần thôi
Vợ chồng nên nghĩa cả đời sắt son.

Núi cao nhờ đá cứng lòng
Người cao kiên định quyết không hai lời.

Trọng tài tài đến mà vui
Ghét nhau cái dại đến cười đời ta.

Ở đời vay trả trả vay
Trả vay vay trả ai hay làm càn.

Thử lời nghe biết tâm can
Thử lòng lòng lại điêu tàn thế kia.

Thương nhau lấy bánh đút ăn
Ghét nhau mặc kệ chả cần nhìn nhau.

Leave a comment

Your email address will not be published.


*